Cô giáo- Mẹ hiền.

Cô giáo- Mẹ hiền.

 

                                                         Cô giáo- Mẹ hiền.

Giờ truy bài nghe tiếng học sinh vang lên:

“Lớp Một ơi! Lớp Một!

      Đón em vào năm trước

     Nay giờ phút chia tay

           Gửi lời chào tiến bước…”

Mà long tôi lai xôn xao biết bao cảm xúc ùa về. Nhớ lại những ngày đầu đón

Các em vào lớp một. Ôi những ánh nhìn bẽn lẽn, rụt rè. Có em còn e dè núp sau lưng mẹ, có em vào lớp rồi còn đuổi theo mẹ đòi về, có em cả buổi học khóc sướt mướt. Tôi người giáo viên làm cô, vừa làm mẹ, vừa như một người chị vỗ về để em quen với môi trường học tập mới. Tôi nhẹ nhàng uốn nắn từng nét chữ nguệch ngoạc, méo mó. Rồi cả những cách cầm bút còn ngượng nghịu, sai tay, sai cách. Dạy cho các em từng chữ cái, rồi ghép vần … biết bao khó nhọc, gian nan. Vậy mà nay trên khuôn mặt ngây thơ ấy đã luôn nở nụ cười, đầy vẻ tự tin, mạnh dạn. Hôm nay các em đọc những vần thơ lưu loát mà chìm sâu trong cảm xúc:

“ Chào bảng đen cửa sổ

          Chào chỗ ngồi thân quen

                                               Tất cả! Chào ở lại!

     Đón các bạn nhỏ lên

                Chào cô giáo kính mến…”

Một cảm giác thân thương trào dâng trong tôi. Cảm ơn các em cảm ơn đã luôn cố gắng cùng cô để có ngày hôm nay. Cô cũng chỉ muốn nói với các em:

“Làm theo lời cô dạy

Cô sẽ luôn ở bên.”

 

                      Thượng Hiền, ngày 10 tháng 4 năm 2018

         Giáo viên

              Nguyễn Thị Hằng